VNTheo Vroom M và Biourge V. (2004), tỷ lệ dị ứng thực phẩm ở chó được báo cáo là từ 14 đến 33%. Nghiên cứu của Teresa Tsakok và cộng sự (2016) đã chỉ ra rằng dị ứng thực phẩm có thể phát triển ở mọi lứa tuổi, nhưng nghiên cứu cho thấy 33% số chó bị dị ứng từ dưới một tuổi. Ở trên mèo, dị ứng thực phẩm được nghiên cứu là trong khoảng từ 10 – 49%, với độ tuổi khởi phát là từ sáu tháng đến 12 tuổi (Carlotti và c.s., 1990).
Các loại thực phẩm của thú cưng chó và mèo chứa rất nhiều loại protein, hầu hết trong số đó có khả năng là kháng nguyên nhưng chỉ một số ít được chứng minh là gây dị ứng. Mặc dù hầu hết các chất gây dị ứng thực phẩm đã biết đều là protein thực phẩm hoặc glycoprotein tự nhiên, nhưng có bằng chứng cho thấy các phân tử không phải protein có thể hoạt động như chất gây dị ứng.
Phản ứng bất lợi của thức ăn ở chó và mèo bao gồm cả cơ chế không miễn dịch (không dung nạp thức ăn) và cơ chế miễn dịch (quá mẫn cảm với thức ăn). Đặc điểm của dị ứng thức ăn là không theo mùa, có thể bao gồm các triệu chứng về da và/hoặc tiêu hóa. Các triệu chứng da liễu thường xuất hiện ở vùng mặt, bàn chân, nách và/hoặc vùng đáy chậu, viêm tai ngoài (đôi khi một bên), viêm da mủ do vi khuẩn hoặc nấm men tái phát và ngứa.

Nguồn: Veterinary Practice News
Các tổn thương da thường có thể khác nhau từ mụn mẩn, ban đỏ, trầy xước, tăng sắc tố nếu mạn tính và/hoặc tiết bã nhờn. Dị ứng thực phẩm thường có các triệu chứng giống như chứng dị ứng bọ chét hoặc viêm da dị ứng do cơ địa. Trên thực tế, chúng có thể xảy ra đồng thời, khiến việc chẩn đoán trở nên khó khăn.
Ở trên mèo, các triệu chứng không theo mùa bao gồm ngứa, viêm da hạt kê, tổn thương đầu/cổ, viêm tai giữa, tổn thương phức hợp u hạt tăng bạch cầu ái toan hoặc rụng lông tự phát. Dị ứng bọ chét, dị ứng hoặc bệnh hạch bạch huyết có thể xuất hiện ở 30% số mèo bị dị ứng thực phẩm. Các vấn đề về đường tiêu hóa có thể gặp ở tới 50% số mèo bị dị ứng với thức ăn.
Hypoallergenic diet (còn được gọi là chế độ ăn ít gây dị ứng) là chế độ ăn thương mại hoặc nấu tại nhà có chứa một loại protein mới (là loại mà thú cưng chưa bao giờ ăn) hoặc protein thủy phân và nguồn carbohydrate chưa được cho ăn trước đó. Khi ưu tiên chế độ ăn nấu tại nhà, chế độ ăn này phải được xây dựng dưới sự hướng dẫn của bác sĩ thú y, vì một nghiên cứu cho thấy phần lớn các công thức nấu ăn do chủ sở hữu nghĩ ra không đầy đủ về mặt dinh dưỡng. Chế độ ăn nên được cho ăn từ 8 đến 10 tuần ở chó và 4 đến 6 tuần ở mèo, không có thức ăn, đồ ăn vặt, chất bổ sung có hương vị, xương, v.v.
Đối với các chế độ ăn như vậy, các bác sĩ thú y thường khuyên chủ nuôi sử dụng các loại thức ăn đạm thủy phân đã được thương mại trên thị trường để có thể cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cho thú cưng trong quá trình ăn kiêng, đảm bảo sức khỏe cho thú cưng.
Tài liệu tham khảo